Gia đình ROSAMILY - Hành tình 5 năm của nhóm bạn trẻ tại Phần Lan | Mình Đi Thôi Ep14
Gia đình Rosamily
Vẫn là cùng một đức tin Công giáo, cùng lắng nghe một Tin Mừng, cùng hướng về một Thiên Chúa duy nhất. Thế nhưng, khi đặt chân đến Phần Lan, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã nhận ra rằng cùng một niềm tin, nhưng nhịp sống đạo có thể khác biệt đến bất ngờ. Nếu tại nhiều nơi, việc tham dự Thánh lễ Chúa Nhật là một thói quen tự nhiên, thì tại đây, có những cộng đoàn mà Thánh lễ không thể được cử hành hằng tuần. Sự khan hiếm linh mục, khoảng cách địa lý và số lượng tín hữu hạn chế khiến việc “được đi lễ” đôi khi trở thành một cuộc hẹn hiếm hoi và quý giá.
Theo số liệu của Giáo phận Helsinki, trong giai đoạn 2023–2024, Phần Lan có khoảng 17.243 tín hữu Công giáo đăng ký, chiếm khoảng 0,3% dân số. Trong số đó, gần một nửa là người bản xứ, phần còn lại là người nhập cư. Con số thực tế có thể cao hơn do nhiều sinh viên quốc tế và người nhập cư chưa đăng ký chính thức. Tuy nhiên, dù nhìn dưới góc độ thống kê hay trải nghiệm thực tế, đây vẫn là một cộng đoàn rất nhỏ bé.
Toàn quốc chỉ có một giáo phận duy nhất là Giáo phận Helsinki, với vỏn vẹn 8 giáo xứ và chưa đến 30 linh mục phục vụ. Phần lớn là các linh mục dòng được sai đến từ nhiều quốc gia khác nhau. Vì thế, tại nhiều vùng, các ngài phải di chuyển quãng đường dài để cử hành Thánh lễ và ban các bí tích. Điều này khiến đời sống phụng vụ của các cộng đoàn mang một nhịp điệu khác, chậm hơn, thưa hơn, nhưng cũng vì thế mà trở nên đáng quý hơn.
Tại một thành phố miền trung nơi nhiều bạn trẻ Việt Nam sinh sống từ năm 2016, không có nhà thờ Công giáo và cũng không có linh mục thường trú. Sau nhiều nỗ lực, vào năm 2012, giáo phận đã mua một căn hộ tầng trệt trong khu chung cư để làm nhà nguyện nhỏ. Từ đó, các linh mục thay phiên nhau vượt quãng đường gần 250 km để dâng lễ hai lần mỗi tháng. Với cộng đoàn nhỏ bé ấy, mỗi Thánh lễ không chỉ là một bổn phận, nhưng là một niềm vui, một sự mong chờ, và một ân ban được trân trọng.
Biến cố đại dịch Covid-19 càng làm gián đoạn nhịp sống vốn đã mong manh ấy. Các cộng đoàn phải thích nghi với những quy định phòng dịch, nhiều tín hữu buộc phải tham dự Thánh lễ trực tuyến. Khi các nhà thờ dần mở cửa trở lại vào năm 2021, đời sống cộng đoàn không dễ dàng phục hồi. Không phải vì người ta cố tình xa rời, nhưng bởi sự thiếu thốn kéo dài đã khiến đời sống đức tin trở nên dễ bị bào mòn nếu không có một điểm tựa thiêng liêng.
Chính trong hoàn cảnh đó, vào tháng 2 năm 2021, trên một trang mạng xã hội của các sinh viên Công giáo Việt Nam tại Phần Lan, một lời mời gọi giản dị được đăng tải: cùng nhau lần chuỗi Mân Côi mỗi tối. Lời mời ấy nhỏ bé, nhưng đã chạm đến những con tim đang tìm kiếm một điểm tựa.
Ban đầu, đó chỉ là một thử nghiệm đơn sơ. Nhưng rồi, từng Kinh Kính Mừng được lặp lại mỗi ngày đã trở thành một nhịp cầu nối kết. Từ vài người, nhóm dần lớn lên. Từ một buổi cầu nguyện, trở thành một hành trình thiêng liêng “nhờ Mẹ đến với Chúa”.
Gần năm năm trôi qua, nhóm Rosamily vẫn duy trì giờ kinh chung mỗi ngày vào 20 giờ 30 theo giờ Phần Lan. Hơn 1.800 ngày liên tiếp, chuỗi Mân Côi không bị gián đoạn. Từ một sáng kiến nhỏ bé, nay đã trở thành một cộng đoàn sống động, nơi các tín hữu ở nhiều độ tuổi và hoàn cảnh khác nhau có thể gặp gỡ, nâng đỡ và cùng nhau nuôi dưỡng đời sống đức tin.
Hành trình ấy không thiếu những thử thách. Cuộc sống của những người xa quê luôn bận rộn và nhiều áp lực. Có những lúc tưởng chừng nhóm không thể tiếp tục. Nhưng chính khát vọng giữ một điểm hẹn thiêng liêng đã giúp mọi người kiên trì. Không phải nhờ một cơ cấu tổ chức chặt chẽ, nhưng nhờ sự tự do và lòng khao khát nội tâm.
Rosamily không có cơ cấu hội đoàn, không có linh mục linh hướng thường trực, cũng không có những quy định ràng buộc. Mỗi người đến trong tự do và ở lại vì cảm nhận được sự cần thiết. Dần dần, nhóm trở thành một gia đình, nơi có cả những người trẻ, các gia đình, và cả những anh chị em tân tòng với lòng sốt sắng đáng quý.
Điều làm nên nét đặc biệt của nhóm chính là sự đơn sơ nhưng chân thật. Ngoài giờ cầu nguyện, các thành viên vẫn có những dịp gặp gỡ trực tiếp, chia sẻ đời sống thường nhật. Trong những khoảnh khắc ấy, mọi người được là chính mình, với những khác biệt về hoàn cảnh, quan điểm và tính cách. Nhưng khi bước vào giờ kinh, tất cả cùng quy tụ trong một điểm chung: mến Chúa và yêu người.
Việc sử dụng công nghệ, cách riêng là các nền tảng trực tuyến, đã trở thành một phương tiện hữu hiệu để duy trì sự hiệp thông. Trong một thế giới mà các mối tương quan dễ trở nên mong manh, một đường link đơn giản lại trở thành điểm hẹn bền vững. Dù ở bất cứ đâu, mỗi người đều có thể trở về, chỉ bằng một hành động rất nhỏ: tham dự giờ kinh chung.
Không có kế hoạch dài hạn, không có chiến lược phát triển, nhưng chuỗi kinh vẫn được tiếp nối mỗi ngày. Những lời kinh quen thuộc không còn là những câu chữ lặp lại, nhưng trở thành lời cầu nguyện sống động, gắn liền với những thao thức cụ thể của từng người.
Trong Chúa Thánh Thần, một cộng đoàn nhỏ bé có thể trở nên mạnh mẽ. Giữa một đất nước mà đời sống Công giáo còn nhiều giới hạn, việc kiên trì lần chuỗi Mân Côi mỗi ngày đã trở thành một cách thế để các tín hữu giữ mình gắn bó với Thiên Chúa và hiệp thông với nhau.
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này. Nếu bạn muốn nhận các bản tin qua email, vui lòng đăng ký newsletter bằng cách nhấp vào đây.