#278 Bước Từng Bước | Truyện ngắn: Hòa Giải Với Chính Mình
👉 Các truyện khác: YOUTUBE 🎧 Spotify📱 Ứng dụng Giáo hội Công giáo 🌐 Vatican News 🙏 Xin mời cùng lắng nghe và chia sẻ.
Truyện ngắn: HÒA GIẢI VỚI CHÍNH MÌNH
Tác giả: Nữ tu Miền Thượng,
trong tuyển tập các tác phẩm vào vòng chung khảo giải truyện “Hy vọng và Hòa Giải” của Vatican News Tiếng Việt.
Hòa giải với Thiên Chúa, hòa giải với tha nhân, hòa giải với thiên nhiên tôi đã từng trải qua nhưng điều khó khăn nhất trong đời tôi vẫn là hòa giải với chính mình. Tự sâu thẳm cõi lòng, dù không mấy thể hiện ra bên ngoài, tôi vẫn thấy giận tôi, ghét tôi thậm chí không muốn tha thứ cho mình sau cái chết của bố. Vẫn còn đó một niềm tiếc nuối khôn nguôi và cảm giác tôi là một người con bất hiếu, gia đình thiếu người chăm sóc mà tôi chẳng về chăm, bố tôi không được chăm sóc tốt nên bị nhiễm trùng mà qua đời sớm. Và nỗi đau ấy cứ mãi đè nặng trên tôi…
Như thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã cảm nhận tình yêu của cha mình thế nào thì từ nhỏ tôi đã cảm nhận được tình yêu của bố tôi như vậy. Tôi luôn cảm thấy mình là cô con gái đươc bố yêu thương quan tâm hết mực, mặc dầu gia đình tôi có ba cô con gái và một người con trai nhưng đi đâu bố cũng dẫn tôi theo cùng. Tôi lớn lên cùng với sự quan tâm chăm sóc của cả gia đình nhưng bố vẫn là người tin tưởng và ủng hộ tôi trong mọi sự. Bố không áp đặt nhưng luôn quan tâm đến hạnh phúc của tôi, bố cho tôi những lời khuyên hữu ích nhưng luôn để tôi tự quyết định, chính bố đã dạy tôi phải cố gắng sống tốt và ý nghĩa cho cuộc đời.
Rồi đến một ngày tôi quyết định từ bỏ mái nhà thân yêu để dâng hiến đời mình cho Chúa trong một Dòng tu, mẹ tôi lập tức phản đối vì sợ tôi tu không được, còn bố tôi thì vẫn bình thản bảo tôi suy nghĩ kĩ rồi quyết định, bố sẽ ủng hộ mọi quyết định của con. Rồi tôi mạnh dạn bước theo tiếng gọi tình yêu để dâng mình cho Chúa không chút do dự, rời bỏ gia đình bước vào Dòng tôi có chút lưu luyến nhớ nhung nhưng cũng không quá làm tôi bận lòng, tôi đang nỗ lực thánh hóa bản thân và ước mong trở thành một nữ tu yêu mến và sống đẹp lòng Chúa.
Cứ ngỡ tôi đã sống trọn vẹn Tin Mừng khi sẵn sàng từ bỏ mọi sự: cha mẹ, anh chị em, nhà cửa, ruộng đất để thanh thoát bước theo Chúa nhưng thực ra không phải vậy. Người Việt Nam có câu: “Lửa thử vàng, gian nan thử sức” quả thật đúng trong kinh nghiệm của nhiều người. Tôi bắt đầu cảm thấy lòng trĩu nặng từ khi biết bố tôi lâm bệnh hiểm nghèo. Có rất nhiều người khuyên tôi: “Mình đi tu rồi thì làm gì được, cứ cầu nguyện nhiều Chúa sẽ nhận lời”. Tôi nỗ lực hi sinh nhiều hơn để cầu nguyện cho bố, tôi nhớ đến bố trong giờ kinh mỗi ngày, tôi cố gắng tham dự thánh lễ một ngày 2 lần, đi hành hương mỗi ngày lãnh ơn toàn xá để cầu nguyện cho bố… thế nhưng bệnh của bố chẳng thuyên giảm mà mỗi ngày một nặng thêm.
Bố tôi mắc bệnh Parkinson cách đây 8 năm, đây là một rối loạn thoái hóa lâu dài của hệ thần kinh trung ương, ảnh hưởng chủ yếu đến hệ vận động nên bố cứ chậm dần. Chân tay vừa cứng vừa run, đi lại khó khăn, ngoài ra tâm lý của bố sau một thời gian bệnh cũng bị ảnh hưởng, bố hay lo lắng, dễ tủi thân và khó kiềm chế cảm xúc. Vài năm sau, bố tôi còn mắc thêm nhiều bệnh lý khác kèm theo như thoát vị đĩa đệm, phì đại tiền liệt tuyến ...Thấy bố ngày càng yếu dần, nhất là từ khi bố tôi phải nằm một chỗ, mẹ tôi già lại không quen chăm người liệt giường nên bố tôi lại thêm nhiều vết loét do tì đè, lòng tôi cứ mãi không yên, tôi muốn trở về chăm bố.
Luật Dòng cũng cho phép một số chị sống ngoại vi để chăm sóc các ông bà cố bệnh nặng, gia đình không có người chăm. Tôi cũng đã trình bày mong muốn của tôi với chị Phụ trách và một số chị em trong dòng, mỗi người khuyên một ý, đa số bảo tôi chờ đến hè rồi xin về chăm bố nên tôi cứ mãi chần chừ, lần lữa mà không làm đơn ngay. Đột nhiên, bố tôi ra đi vào ngày thứ sáu tuần thánh (18.04.2025) tại bệnh viện, trước sự ngỡ ngàng của các bác sĩ và duy nhất anh trai tôi là người thân đang chăm bệnh. Mặc dầu bố tôi bệnh lâu năm nhưng các chỉ số sức khỏe vẫn duy trì bình thường, không ai ngờ bố tôi lặng lẽ ngưng thở và về với Chúa nhanh đến vậy. Khi chị gái và tôi vội vã đến bệnh viện thì tất cả nhân viên y tế đều cúi đầu, còn bố tôi đã được phủ lên một tấm khăn trắng, anh trai tôi vội vã làm thủ tục đưa xác về. “Bố ơi! còn hơn 1 tháng nữa mới đến hè.” Tự nhiên tôi thấy dày vò và ân hận: giá mà…! tôi mạnh dạn và can đảm làm đơn xin về chăm bố sớm hơn, tôi sẽ không là một người con bất hiếu như tôi đang cảm thấy lúc này.
Nỗi buồn, niềm tiếc nuối, nỗi đau mất người thân ấy cứ âm ỉ mãi trong tôi, mặc dầu bề ngoài tôi có vẻ vẫn bình thường nhưng sâu thẳm tận cõi lòng, tôi luôn thấy bất an. Ẩn hiện trong đầu tôi mỗi ngày là bóng hình gầy gò của bố cô đơn nằm trên giường bệnh lúc nào cũng mong có con cái về thăm. Tính ra trong bốn người con với ngần ấy thời gian bố đau bệnh thì tôi là người ở bên cạnh và chăm sóc bố ít nhất. Em gái tôi nhà gần, thỉnh thoảng cũng qua lại thăm bố mẹ, mua đồ ăn hay đưa các cháu sang chơi. Dù rất bận rộn với nhiều công việc khác nhau, chị gái tôi hầu như mỗi tháng đều sắp xếp thời gian về chơi một vài ngày với bố mẹ. Anh trai tôi lấy vợ ở riêng nơi xa, một năm cũng gắng về vài lần, và khi nào bố mẹ trở bệnh nhập viện anh cũng đều có mặt. Chỉ có mình tôi là cả năm tết mới về một lần, năm nào cố gắng lắm thì về được 2 lần. Và một câu nói có phần trách móc của chị gái luôn vang vọng trong tôi: “Biết bao lần bố mẹ đau bệnh nhập viện thì tôi ở đâu?”, câu nói ấy luôn xoáy sâu vào vết thương lòng tôi vốn đang rỉ máu.
Là anh cả trong một gia đình nghèo đông anh em nên bố tôi vất vả từ tấm bé, mặc dù học rất giỏi nhưng tới lớp 9 là bố tôi nghỉ học đi làm để phụ giúp bố mẹ lo cho các em ăn học. Dầu vậy, nhân đức nổi bật của bố tôi là luôn quên mình để sống vì người khác nên rất dù cuộc đời gặp nhiều ngang trái thấy bố tôi vẫn không than vãn nửa lời. Biến cố 1975 khiến đất nước bị xáo trộn, người dân bắt đầu lâm cảnh túng thiếu và nghèo đói khi không thể giải quyết những bất cập trong quản lý và phân phối thực phẩm. Vài năm sau, đại gia đình của bố gồm ông bà, bố mẹ, cô dì chú bác và con cháu phải đi vùng kinh tế mới là vùng đất Tây Nguyên được mệnh danh là “rừng thiêng nước độc” để kiếm kế sinh nhai, mẹ tôi hay than phiền và kêu trách trước những đau khổ, khó khăn còn bố tôi vẫn luôn lạc quan, nỗ lực sống tốt hơn trong mọi cảnh huống với niềm hy vọng tín thác vào Chúa.
Tôi vẫn nghĩ một người tốt lành thánh thiện như bố sẽ được Chúa thưởng công xứng đáng với sự khỏe mạnh, an vui và hạnh phúc tuổi già nhưng thực tế không phải vậy. Sau khi các em của bố trưởng thành, nhiều năm bố vẫn vừa phải lo cho ông bà nội trong tuổi già sức yếu, vừa phải nuôi các con ăn học. Dù không được học nhiều nhưng bố tôi luôn ý thức tầm quan trọng của tri thức, bố tôi không muốn các con cũng thất học như những người thuộc thế hệ trước trong dòng tộc, bố nỗ lực làm một lúc hai, ba công việc để bốn anh em tôi đều có thể đến trường và học xong đại học. Ngôi làng bé nhỏ in đậm dấu ấn của ba tôi với nghề thợ mộc, thợ xây, n sửa nhà cũng như sẵn sàng sửa xe đạp, xe máy cùng những hư hỏng lặt vặt cho hàng xóm và tất cả mọi người. Năm tháng qua đi, ông bà nội được Chúa gọi về, chúng tôi cũng lớn khôn và bắt đầu tự lập, những tưởng bố tôi sẽ sống những ngày tháng an nhàn và thanh thản nhưng cơn bệnh lại ập tới và bố tiếp tục lận đận đời mình qua việc chữa chạy từ bệnh viện này sang bệnh viện khác, hết tây y rồi tới đông y nhưng bệnh tình dường như không thuyên giảm. Sau cùng, bố không muốn chạy chữa nữa mà sẵn sàng vác thập giá theo Chúa qua việc đón nhận cách vui tươi căn bệnh dai dẳng này.
Tôi đã từng trách Chúa tại sao lại để đời bố tôi nhiều chông gai, vất vả và đau khổ như vậy, tôi trách Chúa tại sao tôi đã cầu xin rất nhiều để bố tôi có thể sống đến mùa hè này, để tôi có thể chăm sóc bố một vài tháng trước khi mất mà Chúa lại gọi bố tôi về sớm vậy. Tôi cũng đã từng trách mẹ sao không chăm sóc bố tốt, sao không lăn trở cho bố thường xuyên để bố gầy còm và còn bị loét do tì đè, tôi cũng trách anh chị em mải lo công việc làm ăn và chưa quan tâm đến bố đủ. Nhưng trên hết là tôi trách chính mình, giận chính mình, và ghét chính mình tại sao tôi không can đảm viết đơn xin về chăm bố, sao tôi cứ mãi chần chừ, sao tôi lại bị ảnh hưởng bởi những tư tưởng và lời khuyên của các chị em khác, tại sao tôi lại cứ băn khoăn về sứ vụ đang phải thi hành…Bao nhiêu câu hỏi tại sao cứ mãi trong tôi và tôi không thể thoát ra được. Đêm thứ Sáu Tuần Thánh năm nay là đêm mãi không thể quên trong đời tôi. Ngồi trên chiếc xe cấp cứu đưa xác bố về nhà, tôi lặng nhìn bố tôi nằm đó, miệng tôi đọc kinh cầu nguyện cho bố nhưng sự tiếc nuối, lòng hối hận dâng trào: “Bố ơi, bố tỉnh lại đi để con có thể chăm sóc bố”.
Bao nhiêu kỉ niệm với bố ùa về, từ ngày bé thơ tôi theo bố đi đánh cờ tướng quanh xóm, rồi trên chiếc xe đạp cọc cạch bố chở tôi đi học cấp một trên con đường làng vì tôi sợ những con bò dọc đường nên không dám đi một mình, tôi đâu biết buổi trưa bố phải đạp xe chục cây số để đón tôi đi học về rồi lại phải quay lại chỗ làm, giá mà tôi không sợ con bò, bố tôi đã không vất vả đến vậy. Bước đường dâng hiến của tôi cũng luôn có bố đồng hành, động viên, khích lệ, dù bận đến mấy tết năm nào bố cũng lên nhà đệ tử ăn tất niên và đón tôi về. Cuộc đời theo Chúa nhiều niềm vui nhưng đôi lúc cũng gặp khó khăn trắc trở, hiểu lầm hay đắng cay nhưng chỉ cần nghĩ đến nụ cười của bố là tôi có nghị lực để bước tiếp. Thêm vào đó, điều khiến tôi luôn dám sống thật là mình trong đời sống ơn gọi thánh hiến là bố tôi không thuộc diện những người con đi tu là bắt tu đến cùng, sợ về xấu mặt gia đình. Bố tôi luôn bảo: “Theo Chúa mà hạnh phúc thì con theo mà thấy không có ơn gọi thì cứ về gia đình, không phải lo gì con ạ”.
Tôi nhận được rất nhiều lời chia buồn động viên an ủi từ người khác và đôi lúc tôi cũng tự an ủi mình: “Có lẽ cuộc đời theo Chúa là như vậy, biết bao người còn đau khổ hơn tôi, khi phải xa cha mẹ lâu dài và không thể gặp mặt cha mẹ lần cuối cùng, biết đâu khi mất đi cha mẹ lên Thiên đàng sớm lại hạnh phúc hơn.” Thời gian qua đi, nỗi đau trong tôi cũng dần nguôi ngoai, tôi không còn than trách Chúa trong các giờ cầu nguyện, tôi tập đặt mình vào vị trí của người khác để không trách cứ tha nhân. Dầu biết là như vậy nhưng tâm trạng tôi vẫn lúc lên lúc xuống, lúc bận rộn với công việc, lúc học hành, lúc thi hành sứ vụ hay vui đùa cùng chị em, tôi dường như nguôi ngoai với niềm đau mất bố, nhưng tự trong thâm tâm, nhất là khi cô đơn tôi vẫn không thoát khỏi sự dày vò, tôi là một người con bất hiếu.
Tôi đã sống ngày thứ Sáu Tuần Thánh cả tháng trời trong tâm hồn, Chúa đã Phục Sinh mà sao tôi chưa vui được. Mặc dầu bề ngoài tôi dường như chẳng có gì khác thường nhưng tự trong thâm tâm, cục đá đè nặng trong lòng tôi vẫn còn mãi, tôi đang sống lay lắt với nỗi dằn vặt của riêng mình, nhiều lúc cầu nguyện hay học bài một mình tôi rất khó tập trung. Tôi nhận ra rằng trong tình cảm không thể nói quên là quên, không thể nói buông bỏ là buông bỏ được. Nhưng bây giờ tôi có thể làm gì cho bố, không thể cứ mãi ngồi đó mà than trách, tôi tiếp tục kiên trì trong việc đi hành hương năm thánh, tham dự thánh lễ nhiều hơn và dâng những hi sinh cầu nguyện cho bố mỗi ngày, đây cũng là một sự đền đáp tôi dành cho bố hi vọng bố sớm được hưởng hạnh phúc cùng Chúa và các thánh trên Thiên đàng bởi cùng đích của mỗi người đều là như vậy.
Người ta thường mong phép lạ xảy ra ngay hay sự kiện, bước ngoặt gì đó khiến người ta được chữa lành và thay đổi nhưng với tôi thì không phải vậy, trong việc hòa giải với chính mình tôi cần ơn Chúa mỗi ngày. Không phải Chúa hiện ra cách minh nhiên, cho bố tôi hiện về báo mộng hay nói các lời cụ thể an ủi tôi trong các giờ cầu nguyện nhưng khi được tìm hiểu về năm Thánh với ý nghĩa trong cuộc sống của “Người lữ hành hy vọng”, Chúa dần hình thành trong tôi một cảm nhận chắc chắn về tình yêu của Chúa dành cho bố và tôi ngay cả trong những điều không hợp với ý mình. Chúa còn khai mở trong tôi một điều mới để tôi biết hướng đến người khác là cha mẹ của những người sống đời thánh hiến, trước tiên là người thân yêu của chị em trong Dòng. Với vai trò là bác sĩ, tôi muốn mở một cơ sở chăm sóc cho ông bà cố của quý Linh mục, tu sĩ để những con tim quảng đại hiến dâng có thể yên tâm thi hành sứ vụ Hội thánh trao phó mà không phải trăn trở lo âu cho tuổi già sức yếu của cha mẹ mình.
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này. Nếu bạn muốn nhận các bản tin qua email, vui lòng đăng ký newsletter bằng cách nhấp vào đây..